Hôm nay Hà Nội đột ngột trở lạnh không lường trước. Sáng đi làm vẫn còn ấm, thế rồi trưa đổ giông tầm tã, rồi rét. Gió rít ào ào, cái áo len mỏng của mình không thể trụ nổi, rét co ro. Mình sập bẫy thời tiết 1 cách ngu xuẩn thế :)
Thế rồi có việc phải đi, ngần ngừ mãi, cuối cùng cũng gọi cho 1 người để mượn áo. Thực tình không muốn gọi lắm vì dạo này không muốn gặp, đã bơi ra được đến nửa dòng sông rồi ai lại quay lại. Thế mà rồi chẳng hiểu sao lại gọi.
Cái áo dày cộp, ấp sực, và vẫn còn thơm. Mùi thơm nhẹ nhõm quen thuộc. Kéo cao cổ áo lên, mùi hương ấy nhè nhẹ len lỏi vào mũi. Đi trên đường mà ứa nước mắt. Lại nhớ đến 1 cái tin nhắn nào đó, xa xôi lắm rồi "Trên áo em còn mùi thơm của anh. Ngủ ngoan" và "Trên giường anh còn mùi thơm của em. Ngủ ngoan"
Kỷ niệm thật sự xa xôi như gió.....
(Trên giường là vì nhà trọ, không có bàn, khách đến là mời lên giường đấy :D)
***************************
Đôi khi, mình cứ suy nghĩ mãi về 1 điều. Không có ai để nhớ nhung gì sẽ vui hơn, hay nhớ nhung 1 người, dù biết chẳng đến đâu, sẽ vui hơn?
Chẳng biết
Khi có 1 ai đó bước vào trái tim chúng ta, nó sẽ đập những nhịp mạnh mẽ hơn, ta sẽ có lý do để sống hơn, để vui vẻ hơn, để muốn xinh đẹp hơn, để hay mỉm cười hơn, để cố gắng hơn. Thế nhưng nó cũng trở nên yếu mềm biết bao nhiêu
Khoảng trống mà người đó để lại, chúng ta sẽ không bao giờ lấp đầy được. Cho đến khi, ta lại thấy rung động trước một ai đó khác. Mà càng ngày, sự rung động đó sẽ càng ít đi, vì chúng ta lười, vì chúng ta mệt mỏi, vì chúng ta sẽ ít gặp những người để có thể đồng cảm, để có thể rung rinh...
Cuộc đời nhiều khi thật kỳ lạ. Có những người ta gặp hằng ngày, không 1 chút rung động. Thế nhưng cũng có những người, ngay từ lần gặp đầu tiên, đã đi thẳng vào trái tim ta, không một lời xin phép. Thậm chí chẳng kịp cho ta có cơ hội từ chối.
Biết là chẳng đến đâu, thế mà vẫn cứ nhen nhóm 1 ngọn lửa hy vọng. Biết là cần phải quay lưng đi, trước khi làm tổn thương mình thêm 1 lần nữa, mà vẫn không thể ngừng nghĩ về. Biết là sống trong mơ nhiều sẽ gây ra ảo giác, thế mà vẫn mỉm cười mỗi khi đầu óc thoáng mơ mộng....
Thôi thì, cứ để trái tim dẫn đường cho chúng ta, lên rừng hay xuống biển cũng được. Miễn là ta đã được sống thật, để sau này không còn nuối tiếc
Vì thích 1 ai đó, thực sự là cảm giác rất hạnh phúc. Niềm hân hoan và chút mật ngọt nó mang lại, thực sự là may mắn trong đời. Níu vào một ai đó, dù là xa xôi quá mức, để thấy mình còn muốn sống hơn, tuơi mới hơn, ngọt ngào hơn, cũng là điều- đôi lần trong đời, vào 1 khoảng thời gian nào đó- chúng ta nên làm đúng không?
Vì đời còn dài quá, tiếc gì bản thân một cơ hội, nhỉ
Nghe mãi bài này, và đã có thể mỉm cười
"Từ giã cuộc tình, từ lúc chớm hân hoan lòng. Giờ quá muộn màng, để có nhau trong đời. Đôi chân chênh vênh, bóng tối ngút ngàn. Chỉ riêng mình ta trôi trong cô đơn...."
Cái áo đó đã theo chân mình về nhà
Không hiểu sao thấy thân thương lạ lùng
Mặc áo, như một cái ôm....
Dù biết rằng, tối nay thể nào cũng rơi nước mắt
(Đừng vội vã ăn hết Chocolate nhé. Người đó sẽ còn hiện diện, chừng nào những phong Chocolate còn nằm ngay ngắn trong tay cậu. Cứ từ từ nhấp nháp thôi. Và để hơi ấm của người đó lan tỏa xung quanh cậu. Ngọt ngào như 1 nụ hôn :)
Hanoi, 23.3.2012
Milk
Thứ Sáu, 23 tháng 3, 2012
Thứ Tư, 4 tháng 1, 2012
Ngày mưa
Hôm nay trời tiếp tục mưa tầm tã, rét kinh dị
Mình lười đi làm, ở nhà quấn chăn cả ngày, ôm máy tính, viết bài và xem phim
Xem đi xem lại mãi cái phim My Princess. Không phải vì nội dung phim. Mà vì cái anh nhân vật chính
Trên đời này sao lại có một người hoàn hảo đến vậy chứ. Và tuyệt nhất là đúng kiểu đàn ông mình thích: đẹp trai, lạnh lùng, ăn mặc đẹp, giỏi giang và nhất là sống chết vì người mình yêu
Lạ lùng thật đấy
28 tuổi mà còn mơ mộng hão huyền những thứ như thế
Đó có gọi là ngoại tình tư tưởng không =))
Tự nhiên mấy hôm nay nghĩ nhiều đến một người
Mọi thứ qua rồi
Mà thỉnh thoảng vẫn không thể hiểu được bản thân mình
Không thể hiểu
Càng khó hiểu hơn nữa
là thỉnh thoảng vẫn thấy đau
Thật nực cười
Có lẽ cậu cũng sẽ thấy nực cười, Chuột ạ. 28 tuổi, tớ già như 1 con gà và cách đây ít lâu, tớ trải qua cảm giác mà tớ nghĩ là tớ sẽ chẳng bao giờ tớ có thể có ở cái tuổi này: tim tớ đập thình thình và gần như mất kiểm soát hành vi trước một người
Thậm chí khi ngồi trên xe máy để đi về rồi, tớ còn có cảm giác người mình như bốc hỏa, không thể kiểm soát được, không tài nào kiểm soát được :))
Tớ không làm gì sai cả, đúng không nhỉ?
Phải không?????????????????????
(Trai đẹp làm tớ điên đảo đây :D)
Mình lười đi làm, ở nhà quấn chăn cả ngày, ôm máy tính, viết bài và xem phim
Xem đi xem lại mãi cái phim My Princess. Không phải vì nội dung phim. Mà vì cái anh nhân vật chính
Trên đời này sao lại có một người hoàn hảo đến vậy chứ. Và tuyệt nhất là đúng kiểu đàn ông mình thích: đẹp trai, lạnh lùng, ăn mặc đẹp, giỏi giang và nhất là sống chết vì người mình yêu
Lạ lùng thật đấy
28 tuổi mà còn mơ mộng hão huyền những thứ như thế
Đó có gọi là ngoại tình tư tưởng không =))
Tự nhiên mấy hôm nay nghĩ nhiều đến một người
Mọi thứ qua rồi
Mà thỉnh thoảng vẫn không thể hiểu được bản thân mình
Không thể hiểu
Càng khó hiểu hơn nữa
là thỉnh thoảng vẫn thấy đau
Thật nực cười
Có lẽ cậu cũng sẽ thấy nực cười, Chuột ạ. 28 tuổi, tớ già như 1 con gà và cách đây ít lâu, tớ trải qua cảm giác mà tớ nghĩ là tớ sẽ chẳng bao giờ tớ có thể có ở cái tuổi này: tim tớ đập thình thình và gần như mất kiểm soát hành vi trước một người
Thậm chí khi ngồi trên xe máy để đi về rồi, tớ còn có cảm giác người mình như bốc hỏa, không thể kiểm soát được, không tài nào kiểm soát được :))
Tớ không làm gì sai cả, đúng không nhỉ?
Phải không?????????????????????
(Trai đẹp làm tớ điên đảo đây :D)
Thứ Ba, 3 tháng 1, 2012
a new year
Hà Nội hôm nay mưa tầm tã. Có lẽ là mưa xuân. Cũng có thể không phải. Chỉ biết là rét. Rất rét
Tự nhiên thèm một chút hơi ấm từ Sài Gòn. Thèm một chút nắng. Thèm mặc một chiếc váy hoa mỏng nhẹ, đi dép xỏ ngón, rồi cười thật rạng rỡ :)
Năm mới đã được 3 ngày
28 tuổi
Vừa có 1 cái phỏng vấn học bổng tệ không thể tệ hơn
Suýt đâm đầu vào 1 cái xe ô tô vì trời mưa không thấy gì, nhầm tưởng 2 cái xe máy
Vừa bị một người chê dạo này già và xấu hơn
Vừa cãi nhau với giai
Vừa hết phim để xem
Đôi khi, mình tự nghĩ, cuộc sống của mình thế là hạnh phúc lắm rồi. Chắc chắn là hạnh phúc chứ, rất đủ đầy, rất ý nghĩa, rất vẹn tròn. Thế mà đôi khi, vẫn thấy chán đến lạ.
Tự nhiên có 1 ý nghĩ rất điên rồ rằng giờ có ai nhảy bổ vào cuộc đời mình, yêu mình và được mình yêu lén lút. Cùng nhau sống một khoảng thời gian điên rồ hết mực, như đã có lần ở thời sinh viên. Rồi sau đó khóc tu tu cũng được. Rồi lại tự sỉ vả mình, như thế thì sẽ đau lắm, đau lắm, chẳng ai ngu gì lại tự cầm dao cứa vào tay mình. Và cả cứa vào tay người khác nữa :). Mình đâu còn là mình của nhiều năm về trước
Phải, dù mình không nhận ra, hay cố tình không nhận ra, thì mình cũng đã khác trước lắm rồi
Hôm nay chỉ có một niềm vui duy nhất là được sếp trực tiếp nhắn tin khen bài tết. Tự nhiên thấy có lỗi ghê gớm
Ngồi ăn cơm rang, nghĩ ba mẹ giờ này đang lụi hụi ăn cơm với nhau, trời thì mưa tầm tã, mấy con mèo cứ léo nhéo chạy qua chạy lại, mà ứa nước mắt
Một bài hát cho hôm nay nhé
http://mp3.zing.vn/bai-hat/De-Danh-Thuy-Chi/ZWZE9ZZC.html
Chỉ còn giâc mơ để giành ở đây...
Hanoi, mùa đông thứ 9
From Milk
Tự nhiên thèm một chút hơi ấm từ Sài Gòn. Thèm một chút nắng. Thèm mặc một chiếc váy hoa mỏng nhẹ, đi dép xỏ ngón, rồi cười thật rạng rỡ :)
Năm mới đã được 3 ngày
28 tuổi
Vừa có 1 cái phỏng vấn học bổng tệ không thể tệ hơn
Suýt đâm đầu vào 1 cái xe ô tô vì trời mưa không thấy gì, nhầm tưởng 2 cái xe máy
Vừa bị một người chê dạo này già và xấu hơn
Vừa cãi nhau với giai
Vừa hết phim để xem
Đôi khi, mình tự nghĩ, cuộc sống của mình thế là hạnh phúc lắm rồi. Chắc chắn là hạnh phúc chứ, rất đủ đầy, rất ý nghĩa, rất vẹn tròn. Thế mà đôi khi, vẫn thấy chán đến lạ.
Tự nhiên có 1 ý nghĩ rất điên rồ rằng giờ có ai nhảy bổ vào cuộc đời mình, yêu mình và được mình yêu lén lút. Cùng nhau sống một khoảng thời gian điên rồ hết mực, như đã có lần ở thời sinh viên. Rồi sau đó khóc tu tu cũng được. Rồi lại tự sỉ vả mình, như thế thì sẽ đau lắm, đau lắm, chẳng ai ngu gì lại tự cầm dao cứa vào tay mình. Và cả cứa vào tay người khác nữa :). Mình đâu còn là mình của nhiều năm về trước
Phải, dù mình không nhận ra, hay cố tình không nhận ra, thì mình cũng đã khác trước lắm rồi
Hôm nay chỉ có một niềm vui duy nhất là được sếp trực tiếp nhắn tin khen bài tết. Tự nhiên thấy có lỗi ghê gớm
Ngồi ăn cơm rang, nghĩ ba mẹ giờ này đang lụi hụi ăn cơm với nhau, trời thì mưa tầm tã, mấy con mèo cứ léo nhéo chạy qua chạy lại, mà ứa nước mắt
Một bài hát cho hôm nay nhé
http://mp3.zing.vn/bai-hat/De-Danh-Thuy-Chi/ZWZE9ZZC.html
Chỉ còn giâc mơ để giành ở đây...
Hanoi, mùa đông thứ 9
From Milk
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
